Nghe danh
khách sạn cửa lò đã lâu nhưng cứ nghĩ thế cuộc , sự nghiệp , thói chơi ngông hoang tàn của con người này phần lớn do tô vẽ , đồn thổi. Chỉ khi về Bạc Liêu , đặt chân đến Nhà Lớn ( vi la của dòng họ Trần Gia nằm tại Thị xã Bạc Liêu , nằm giang biên Bạc Liêu ) mới thấy hết cái sự “hoành tráng” một thời của vị đại công tử này. Giúp đỡ tiền của đến bây giờ , cơ ngơi đồ sộ với những căn vi la của Nhà ở ông hàng ngày soi bóng xuống sông Bạc vẫn khiến du khách choáng ngợp , trằm trồ thán phục. Thật không ngờ , ngay từ năm 1919 , tại xứ Bạc Liêu còn nhiều mông muội ấy đã có một đại gia dám bỏ ra cả ngàn vạn ngân lượng xây dựng khu vi la kiểu Tây này.
Công tử Bạc Liêu tên thật là Trịnh Gia Huy , sinh năm 1900 , trong Nhà ở có 7 anh chị em , là con thứ ba của vợ chồng ông Hội đồng Trịnh Trinh Trạch và bà Phan Thị Mùi. Đây là một dòng họ nức danh ngh ở Nam Kỳ những năm đầu thế kỷ 20. Liệt kê sơ bộ , dòng họ này có tới hơn 100 nghìn ha lúa , 10.000 ha đồng muối , hàng loạt nhà máy xay xát , tầu bè để buôn bán gạo , xe hơi đời mới Khi đó và cả máy bay ( người thứ hai mua máy bay ở Việt Nam Khi đó sau vua Bảo Đại ). Công tử Bạc Liêu sớm được gửi đi học trường Tây và đi du học bên Pháp , chuyên ngành nông nghiệp. Khi về nước , ông trở nên nức danh nhất dòng họ nhờ khả năng giao tế và cả các món ăn chơi khiến giới “quý tộc” Nam Kỳ Khi đó phải ngả mũ khâm phục. Cơ nghiệp dòng họ Trịnh Gia bắt đầu suy vong khi cách mệnh tháng 8 thành công và chính thức chấm dứt khi núi sông không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả giải phóng. Riêng công tử Bạc Liêu mất năm 1972 tại Sài Gòn , con cháu li tán tứ bề và cho đến nay , không có ai theo nghiệp kinh doanh , không một ai ngh. Nhà Lớn với các vi la tại Thị xã Bạc Liêu của dòng họ này cũng do quốc gia tiếp quản , số ruộng đất đồ sộ cũng đã bị chính quyền Nguyễn Văn Thiệu trưng dụng phục vụ chính sách mị dân “Người cày có ruộng” từ những năm sáu mươi của thế kỷ trước. Không ai giàu ba họ , câu phương ngôn này không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả đúng với công tử Bạc Liêu , đặc biệt là khi núi sông xảy ra quá nhiều biến cố… núi sông giải phóng , người nhà nông Bạc Liêu không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả làm chủ trên chính mảnh ruộng mà nhiều tiền thế cha ông họ phải chịu kiếp tá điền cho những đại điền chủ như công tử Bạc Liêu. Trần gian cũng đã quên đi dòng họ Trịnh Gia và những dấu tích của họ trên mảnh đất này cho đến khi vị nam tử thứ tư của công tử Bạc Liêu hiện ra thì nhiều câu chuyện về công tử Bạc Liêu mới được hé mở , chấm dứt nhiều câu chuyện thú vị xung quanh con người này…
Những chuyện vậy mà không phải vậy
Năm 2012 , dư luận cả nước lại được dịp bàn tán về công tử Bạc Liêu khi những thông tin về ông Trịnh Đình Đức – con thứ tư công tử Bạc Liêu trở về tỉnh Bạc Liêu. Hưng thịnh người cho rằng ông Đức trở về đòi đất , hoàn nhà. Khi không đòi được thì xin tỉnh cấp nhà. Sự thật không phải như thế. Giờ đây , dinh thự của công tử Bạc Liêu đã thuộc quyền quản lý của quốc gia , trở nên một điểm du lịch nức danh của tỉnh , hàng ngày tấp nập du khách. Đến đây , ai cũng muốn chứng kiến , mục sở thị sự ngh của công tử Bạc Liêu. Càng quyến rũ hơn khi họ được chính nam tử của vị công tử này giới thiệu , kể chuyện về dòng họ , người cha nức danh của mình. Ông Đức vì thế trở nên hướng dẫn viên du lịch.Ông được du khách mời cà phê , chụp ảnh chung , người hào phóng biếu ông vài chục , vài trăm ngàn tiêu vặt.
Cũng giống như
du lịch cửa lò khác , gặp ông Đức , điều đầu tiên chúng tôi hỏilà sự thật về “mức độ” ăn chơi của công tử Bạc Liêu , về câu chuyện thú vị “đốt tiền” vì gái của vị công tử này. Tuy nhiên , câu hỏi của chúng tôi đã làm người người nam hơn 70 tuổi này buồn , hết sức cấp bách. “
Cha tôi ăn chơi thật. Cả đời ổng chỉ thích ăn chơi nhưng không hề có chuyện đem tiền đốt , đem tiền nấu chè như người ta từng đồn thổi ”- ông Đức tự tin tuyên bố. Trong cuốn Công tử Bạc Liêu , nhà văn Nguyễn Hùng cũng xác nhận việc này. Ông Đức kể tiếp: “
Có một số người quở Công tử Bạc Liêu chơi ngông sắm máy bay để khoe của nhưng họ không hiểu hết dụng ý của ông. Vốn đã đọc qua sách nhà nông , với gia sản hơn 100 ngàn mẫu ruộng , nếu gặp phải nạn côn trùng hoành hành thì chỉ trong chớp mắt những cánh đồng lúa đều trụi lủi. Thành thử , chỉ có máy bay mới có khả năng nghênh chiến kịp. Về mặt văn hóa , ông có bản tính phong nhã , hào hoa , hào phóng. Sau 3 năm du học ở Pháp , ông rất xem trọng người nữ giới vì đối với ông nam nữ đều đồng đẳng. Ở bình nguyên sông Cửu Long , ông là người đầu tiên khởi xướng cuộc thi hoa hậu. Vào những năm ấy ý tưởng của ông không phải ai cũng chấp nhận nên nhiều người nói ông có một cuộc sống không giữ phép tắc. Ông không tham dự bất kỳ một hoạt động chính trị nào. Năm 1947 , thời Việt Minh chống Pháp ông đã gặp bí thơ Tỉnh Bạc Liêu và thực hành việc giảm tô 50% cho nhà nông , ủng hộ Việt Minh 13.000 giạ lúa , thuốc men và một số vải vóc. Ông thực hành cho đến chung kiếp với Việt Minh là không làm tay sai cho giặc. Ông bị bệnh già và mất năm 1974. Nói tóm lại thế cuộc ông như một câu chuyện thú vị , được không ít nhà văn viết thành sách nhưng cốt tử để bạn đọc biết đến ông. Riêng tôi là nam tử rất tự hào về ông… ”
Theo ông Đức , công tử Bạc Liêu không phải chết trong hoàn cảnh thân tàn ma dại , vỡ nợ , phải đi xin ăn như nhiều thông tin đã đăng tải. Đến khi chết , tuy không còn là đại điền chủ nhưng gia sản của dòng họ Trần Gia vẫn còn khấm khá , đặc biệt là một món tiền đồ sộ gửi ở ngân hàng hàng tháng lấy lãi chia nhau. Vì thế , càng không có chuyện ông ăn chơi trác táng đến phá sản… Nghe đến đây , chúng tôi được dịp hiểu rõ hơn về vị công tử này. Còn chuyện đòi đất , ông Đức không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả phủ nhận. Ông cho biết công tử Bạc Liêu có 3 người vợ , hai người ở Việt Nam , một người là vợ Tây bên Pháp với tổng cộng 7 người con , ngày nay chỉ còn 7 , một ở Pháp , một ở Mỹ. Tất thảy đều không ngh , thậm chí phần lớn còn khó nhọc. Tiêu biểu là ông Đức , có một người con gái bệnh liệt không đi lại được , ông phải nuôi thê tử bằng nghề xe ôm. Trước kia ông Đức sống trên Sài Gòn. Khi về Bạc Liêu , ông được mời làm hướng dẫn viên du lịch trong chính dinh thự của cha ông mình. Bí thơ Tỉnh ủy Bạc Liêu đã gặp ông và hứa sẽ tạo điều kiện , cấp đất cho Nhà ở ông. Tuy nhiên , không hiểu vì lý do gì , đến nay Nhà ở ông chỉ mới được mượn nhà , chưa nhận được sổ đỏ. “
phu phụ tôi đều thống nhất dinh thự này để cho quốc gia quản lý , không để rơi vào tay cá nhân. Thông tin Nhà ở tôi hiến nhà đất cho quốc gia cũng không chính xác nhưng thời thế đổi thay , quốc gia quản lý cũng là ăn nhập. Chúng ta chỉ mong nơi đây mãi là di tích lịch sử ”- ông Đức tâm sự.
Được biết , hiện
khách sạn cửa lò của công tử Bạc Liêu được tỉnh giao cho một doanh nghiệp tư nhân khai khẩn du lịch , trở nên điểm dừng chân không thể thiếu đối với du khách khi đến với Bạc Liêu. Và như thế , tâm nguyện của con cháu công tử Bạc Liêu đã thành sự thật. Ông Đức mong muốn sẽ xây dựng , đăng ký riêng thương hiệu Công tử Bạc Liêu. Âu cũng là một ý hay – trước nhất đối với ngành du lịch. Quá vãng lịch sử với những con người nức danh đang và sẽ mãi là thứ tài sản vô giá mà nhiều địa phương , quốc gia đã khai khẩn rất thành công. Cái tên Công tử Bạc Liêu đang hôm sớm góp phần đem lại sự ngh , hưng thịnh cho tỉnh thì thiết tưởng việc cấp sổ đỏ cho mảnh đất bốn chục mét vuông cho nam tử vị công tử này đâu có phải là điều gì to tát?